2017年03月25日, 週六

Trở lại Trung tâm Tây hồ – Formosa (Đài Loan): Niềm tri ân đối với Tình thương của Sư Phụ & Các bạn thú trân quý của chúng ta

Bài viết của đồng tu Xiao Ning – Đào viên, Formosa (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vài tháng trước đây, tôi nhận được điện thoại cho biết là tôi có thể về lại Trung tâm Tây hồ và trở lại cuộc sống của một người thường trú. Tâm tôi tràn đầy niềm tri ân đối với Sư Phụ về lòng từ bi  bao la và sự tha thứ của Ngài. Trước khi nhận được tin, tôi đã trải qua một cuộc giải phẫu bụng và vẫn chưa bình phục, mặc dù đã sau hơn hai tháng. Thật ra, bệnh tình của tôi đã trở nên nặng hơn. Có đôi lúc, cơn đau quá mãnh liệt đến nỗi tôi không còn muốn sống trong thân thể vật chất này nữa. May mắn thay, vào những lúc đó thì hóa thân của Sư Phụ hiện đến, nắm chặt hai bàn tay tôi, an ủi vỗ về và khuyến khích tôi đừng buông xuôi vì thời giờ của tôi chưa đến, và tôi cần phải chịu đựng.

Núi non xinh đẹp, nước suối tươi mát và không khí trong lành ở Tây hồ khiến tôi cảm thấy là thiên nhiên đã chữa lành bệnh cho tôi. Có một đêm tôi cứ nghe âm thanh “xi…xi…” trong hang động. Sau một lúc lâu, tôi nói: “Làm sao ta có thể ngủ được khi ngươi quá ồn ào?” Lập tức âm thanh đó chấm dứt, và tất cả yên lặng. Sáng dậy, khi bước ra cửa động, tôi liếc mắt nhìn thấy một chú rắn to hơn cánh tay tôi đang nằm trên bức tường bên ngoài cửa. Tôi nói với chú: “Ta sắp xuống dưới làm việc. Chú đừng làm mấy bạn chim bên trong sợ hãi nhé.” Biết rằng tối đó sẽ có bão nên tôi bảo chú: “Sắp sửa có bão tới, vì vậy đừng có đi đâu nhé, không an toàn đâu.”  Cho nên trong ba ngày liền, chú rắn cứ nằm im lặng trên bức tường phía ngoài hang động của tôi. Sau khi tan bão, tôi nói với chú: “Úi chà, nhà ngươi cũng cần chút ánh nắng mặt trời chứ.” Thế là chú rắn cất đầu lên và bắt đầu bò đi.

Một lần khác, tôi trông thấy một con bướm bị gãy đôi cánh đang nằm giữa dường đi. Để bướm khỏi bị đau thêm một lần nữa, tôi dùng một chiếc lá để dời nó lên đầu tường rào. Khi bước đi được một khoảng, tôi ngạc nhiên khi thấy bướm bay theo một đoạn đường dài và đậu lên bàn tay tôi. Tôi rất cảm động. Tôi cảm thấy những loài vật nhỏ bé ở Tây hồ, như là sóc và choàng choạc xám đều rất thân thiện với con người và rất đáng yêu. Thật là một kinh nghiệm đầy xúc động.

Ở Tây hồ, tôi cảm thấy có một từ trường yêu thương bao la và một lực gia trì mãnh liệt. Tôi thật sự tri ân Sư Phụ đã cho tôi trú ngụ nơi thiên đàng tại thế này để vui hưởng tình thương của Thượng Đế và hồi phục sức khỏe của mình.