2017年04月28日, 週五

Công Tác Cứu Trợ Ban Trải Tình Thương và Mở Rộng Tấm Lòng Mình

Thanh Hải Vô Thượng Sư Khai Thị,
Họp Mặt Quốc Tế tại Châu Âu
Ngày 2 tháng 2 năm Hoàng Kim thứ 10 (2013) (Nguyên văn tiếng Anh) (DVD 1015)

[Trích đoạn từ cuộc hội thoại giữa Thanh Hải Vô Thượng Sư và một Hội viên của chúng tôi về việc cung cấp cứu trợ cho những người bị ảnh hưởng trong cơn lũ 2013 ở Đức]

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Việc đó giúp họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Chia sẻ khó khăn, chia sẻ nỗi buồn, biết không? Đa số người ta chỉ muốn chia sẻ niềm vui, nhưng không muốn chia sẻ nỗi buồn. Không ai muốn đến nghe họ nói. Thậm chí nếu quý vị không đem gì đến mà chỉ mang tình thương, lắng nghe họ nói, vòng tay ôm họ, thì họ thấy được an ủi rất nhiều rồi. Đó mới là điều quan trọng..

Hội Viên Chúng Tôi: Riêng con nghĩ rằng tất cả mọi người ở đó đang tuyệt vọng, nhưng không phải vậy. Họ thật sự nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng vượt qua.” Rồi họ bắt đầu tái dựng lại mọi thứ.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Họ là những người dũng cảm.

Hội viên: Cũng có rất nhiều người đến giúp đỡ. Các trường đại học đóng cửa. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Vậy tốt.) Và quân đội có mặt ở đó. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Vậy tốt.) Thật sự là rất nhiều người có mặt ở đó, (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Hay quá!) rất cảm động, họ nhận được nhiều sự giúp đỡ lắm. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Tốt.) Họ không thể tin nổi.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Vậy tốt cho họ. Tốt cho họ.

Hội viên: Dạ. Sau đó khi chúng con tặng quà và tiền, đa số mọi người rơi nước mắt, chúng con ôm nhau và thật sự vô cùng xúc động.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Dù họ là người giàu có, nhưng trong tình cảnh này có thể tiền bạc bị cuốn trôi, ngân phiếu bị mất, thẻ tín dụng không biết ở đâu, không kiếm được gì để ăn, cho nên mình mang đến cho họ sự hỗ trợ kịp thời. Như vậy tốt cho mọi người. Vì vậy mà họ quá đỗi vui mừng.

Hội viên: Đôi lúc (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Cũng vì tình thương của quý vị nữa.) chúng con cảm thấy không phải là tiền bạc, (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Tôi biết, tôi biết.) mà chỉ là có người đến và quan tâm, chỉ thế thôi.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Quan tâm và chia sẻ, chia sẻ. Dĩ nhiên đó là mục đích mình đến đó, không phải chỉ vì họ… Không phải tất cả họ đều cần thực phẩm, nhưng trong trường hợp họ cần thì mình có sẵn cho họ. Chỉ là tạm thời cho tới khi họ ổn định, tới khi họ có thể báo mất thẻ tín dụng và có chút đỉnh để mua cho con cái hoặc cho bản thân họ. Khi tai họa ập đến thì ai cũng cần sự trợ giúp. Bất kể giàu nghèo, ai cũng vậy. Rất khó lường. Họ cũng cần tình thương nữa, biết không? (Hội viên: Dạ.) Quan trọng nhất đấy. Tốt lắm.

Hội viên: Con xin cảm tạ Sư Phụ rất nhiều (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Cảm ơn.) đã hối thúc chúng con. Lần tới chúng con sẽ tự mình làm.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Ờ, hãy làm vậy. (Hội viên: Dạ.) Tôi biết tất cả quý vị đều là Phật, chỉ ngồi đó thiền và không làm gì hết, nên trong trường hợp này, tôi luôn phải theo dõi tin tức. Rồi tôi phải bảo Ban Ngoại Vụ gửi sự trợ giúp ngay. Một mình tôi không làm được, nhưng rất biết ơn quý vị đã làm việc đó giúp tôi. Tôi không thể làm tất cả vì có quá nhiều quốc gia. Không thể du hành nhiều được nữa. Tôi cần phải ngồi thiền để giảm bớt tai họa. Nhưng cũng phải nói là đáng lẽ ra tình cảnh tệ hơn, hiểu không? Nhưng dù như vậy, tôi giúp về mặt tâm linh, tôi cũng giúp về mặt vật chất và mặt tài chính nữa. Bởi vì mọi người trên thế giới này, nhất là những ai không tu hành, hoặc ngay cả người tu hành, họ cũng cần được an ủi về mặt vật chất, phải không? Nhất là trong hoàn cảnh đó. Họ cũng cần chút thức ăn, chút nước uống cho nhu cầu tức thời, rồi sau đó họ sẽ xoay xở được.
Hoặc đôi khi các nhóm khác vẫn chưa đến nơi. Nước Đức rất tốt vì là một cường quốc, là nước giàu có, họ sẽ đến giúp ngay lập tức. Nhưng dù sao khi quý vị kịp thời tặng quà cứu trợ nho nhỏ, họ cũng rất đỗi vui mừng, xúc động rơi nước mắt. Thấy không? Họ cần đấy chứ. Bởi vì cho dù chính phủ có cử quân đội đến, nhưng vì có quá nhiều vùng, họ không thể đến giúp cùng một lúc. Nhiều khi họ không thể đến được những vùng hẻo lánh hoặc nơi bị thiệt hại nặng nhất, có lẽ họ vẫn chưa đến được. Họ chưa biết chỗ nào nên chỉ đến giúp một số làng mạc, và một số người cần được giúp đỡ. Nhưng Đức là quốc gia giàu có, nên chính phủ có thể viện trợ ngay lập tức. Vậy tốt. Đức cũng là đất nước thanh bình, nên quân đội lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ. Tôi mừng vì điều đó. Quân đội chỉ nên như thế. Chỉ để cứu người. Hãy làm người hùng. Không chiến đấu và sát hại ai
.

Hội viên: Có một cảnh tượng rất đẹp ở trước mấy nhà hàng, sau khi dọn bùn đất xong, họ bắt đầu kê một cái bàn bên ngoài và để cái nồi rất lớn (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Súp và gì đó.) súp và đồ uống. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Cho mọi người.) Họ phát miễn phí. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Phải, vậy tốt!) Thật là tốt. (Thanh Hải Vô Thượng Sư: Dĩ nhiên rất tốt.)

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Thấy không, ý tôi muốn nói là ngay cả Đức là quốc gia giàu có, mà vẫn có một số người cần được trợ giúp. Ngay cả khi không có tai họa, chứ đừng nói chi lúc tai họa ập đến, rồi họ không còn gì nữa. Họ vẫn còn tỷ lệ thất nghiệp, một số người không có việc làm hoặc một số người có việc nhưng không thể đi làm. Đôi khi trẻ em cần thêm nhiều thứ. Rồi tai họa ập đến, họ thật sự cần gì đó. Nhất là tình thương và sự an ủi mà quý vị mang đến. Tình thương và sự an ủi mà quý vị mang đến.

Hội viên: Dạ, chúng con cảm thấy vậy.

Thanh Hải Vô Thượng Sư: Tốt. Điều đó cũng tốt cho quý vị nữa, hiểu không? Khi tự đi đến những vùng như vậy, quý vị có thể thấy người ta cảm kích mình như thế nào, rồi mình có thể cảm thấy gần gũi hơn với đồng loại. Tâm quý vị sẽ cởi mở hơn và lòng từ bi sẽ phát triển. Không phải chỉ là tiền bạc hay đồ vật mà mình tặng. Còn để quý vị phát triển nữa. Kinh nghiệm đầu tiên sẽ khắc sâu mãi trong lòng vì quý vị ở đó, đã thấy tất cả thiệt hại như thế nào và người ta đau khổ ra sao. Quý vị cảm thấy thương xót cho họ rất nhiều. Tâm mình vì tình thương mà rộng mở và đó chính là năng lượng cần có để cân bằng những điều phủ định xảy đến với họ.

Quý vị mang lực lượng khẳng định, mang tình thương đến những vùng mà họ cần nhất tại thời điểm đó. Bất kể họ đã tạo nghiệp chướng gì đi nữa, bất kể họ có đáng gặp khó khăn hay không, quý vị vẫn luôn mang đến tình thương và niềm an ủi. Điều này cũng quan trọng cho quý vị, không riêng gì họ. Rất tốt. Cho toàn thể thế giới của chúng ta. Luôn ban trải thêm tình thương, rồi thế giới sẽ ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.